Nghệ sĩ Phạm Thúy Hoan :

“Tôi muốn giới thiệu điệu C̣ Lả với bạn bè Quốc tế”

Nghệ sĩ Thúy Hoan là đại diện duy nhất của Việt Nam được mời tham dự Liên Hoan Đàn Tranh Châu á tổ chức ngày 17-04-2004 tại Đài Loan. Phóng viên Tạp chí VHNT t́nh cờ tṛ chuyện thú vị cùng chị về cây đàn dân tộc ra xứ người.

Liên hoan Đàn Tranh Châu á có bo nhiêu nước tham dự, thưa chị?

Có Nhật Bản, Hàn quốc, Việt Nam và nước chủ nhà Đài Loan. Nhật Bản và Hàn quốc đă tham gia nhiều lần. Nhưng đây là lần đầu tiên Việt Nam góp mặt cùng bạn bè thế giới, với tôi thật sự đó là niềm vui chen lẫn sự hănh diện.

Các nghệ sĩ nước bạn nói ǵ về Đàn Tranh VN?

Họ rất thích thú. Sau buổi biểu diễn, nhiều người đă hỏi tôi về Đàn Tranh VN. Đặc biệt có cô Chao Jung Wu, người vừa hoàn thành luận văn tốt nghiệp Thạc sĩ dài 277 trang, giới thiệu về các loại đàn Tranh (Koto, Guzheng, và Kayakum của Nhật Bản  , Trung quốc, và Hàn quốc.) Cô cho biết rất lấy làm tiếc v́ chưa hề thấy một cuốn sách nào nói về VN tại thư viện, và Cô hy vọng trong thời gian tới Đàn Tranh VN sẽ xuất hiện trong quyển sách tái bản của cô.

Nghe nói Guzheng là Đàn Tranh rất lớn, nặng và giá khá đắt so với Đàn Tranh VN. Vậy ở Đài Loan có nhiều sinh viên theo học đàn này không?

Trước khi kết thúc liên hoan, Ban Tổ Chức có chiêu đăi một bữa tiệc. Tại đây tôi có dịp gặp rất nhiều giáo sư trẻ tuổi Đài Loan và nhận được rất nhiều CDs, VCDs cũng như các sách giới thiệu về cây đàn Tranh của Đài Loan. Chúng tôi cũng đă trao đổi với nhiều em học sinh tại trường tiểu học Sanchih Primary, mặc dù các em c̣n bé nhưng khả năng biểu diễn khá tốt. Tôi nghĩ việc học Đàn Tranh ở Đài Loan sẽ c̣n phát triển mạnh.

Điều ǵ ấn tượng với chị sau cuộc liên hoan?

Đó là buổi biểu diễn tại trường Đại Học Cảnh Sát Đài Loan. Chương tŕnh được mở đầu với phần biểu diễn Guzheng do 6 nam và 1 nữ học viên thể hiện - rất ấn tuợng. Thầy Hiệu Trưởng cho biết nhà truờng giáo dục học viên cần phải hiểu rơ văn hoá dân tộc ḿnh bởi điều này sẽ giúp mỗi người dân thêm yêu đất nước của ḿnh hơn.

Có điều ǵ làm chị không vui?

Sau phần biều diễn tại trường Sanchih Primary, chúng tôi đến thăm xưởng sản xuất đồ mỹ nghệ cao cấp. Ông chủ nhà đă cho chúng tôi xem những sản phẩm rất đẹp. Sau đó ông giới thiệu âm nhạc với chúng tôi bằng cây đàn cổ cầm- một loại đàn giống như đàn tranh nhưng chỉ có 7 dây và không có con nhạn. Để đáp lễ, Giáo sư Aikiko đă chơi một vài câu, mọi người kêu lên: "Ô, Sakura, sakura!!! (Dân ca Nhật). Sau đó Giáo sư Lee Lyung Ja đàn vài câu, mọi người lại reo lên: "Ô, Arirang, Arirang!" (Dân ca Hàn quốc)... Tới phiên tôi, tôi đàn: là là lá lá lá lá lá la (Trống cơm) -- mọi người ngơ ngác ... Tôi chuyển qua: lá la la lá la la la (Lư Ngựa Ô) -- mọi người cũng...ngơ ngác luôn !!!

Vậy theo chị, ḿnh cần phải làm ǵ để bạn bè thế giới biết đến nhạc dân tộc Việt Nam nhiều hơn?

Điều đó phụ thuộc vào tất cả ư thức của mỗi chúng ta, của tôi cũng như của các bạn. Mỗi hành động thiết thực sẽ là câu trả lới rơ ràng nhất. Bạn bè quốc tế cũng thừa nhận rằng, nếu nói về t́nh cảm, sự sâu lắng đúng là chỉ có ở cây Đàn Tranh VN. Hiện nay trong CLB Tiếng Hát Quê Hương chúng tôi có đề ra khẩu hiệu "Một người mời một người!" - chỉ cần mời một người thân, bạn bè thử một lần đến với CLB là chúng tôi đă có thêm một người bạn mới. Riệng về Dân Ca, tôi mong ước thời gian sắp tới sẽ giới thiệu rộng răi điệu C̣ Lả với bạn bè quốc tế v́ âm điệu nhẹ nhàng, chân chất, h́nh ảnh chịu thương chịu khó của người VN được khắc hoạ khá rơ nét. Mong sao khi làn điệu này cất lên, bạn bè sẽ nhận ra ngay được một giai điệu rất riêng biệt của người VN.

Xin cám ơn chị và chúc cho cây Đàn Tranh VN ngày càng trở nên gần gũi hơn với bạn bè quốc tế.

Trúc Mai - Tạp chí Văn Hoá Nghệ Thuật -- số 28 (112) ngày 8/7/2004

 

RETURN TO COLUMNS PAGE