![]() |
|
||
|
|
Đưa âm nhạc truyền thống vào học đường
Việc bảo tồn và phát triển nền âm nhạc truyền thống của dân tộc là cả một quá tŕnh lâu dài và khó khăn. Hiện nay, khi các loại âm nhạc khác đang dần chiếm ưu thế trong thị trường âm nhạc Việt th́ âm nhạc truyền thống vẫn luôn là một dấu hỏi lớn: Làm thế nào đưa âm nhạc truyền thống gần với giới trẻ?
Anh by: Khanh Van “Dạy con từ thuở c̣n thơ” Mô h́nh đưa âm nhạc truyền thống vào thành một môn học của học sinh đă nhận được nhiều sự quan tâm, nhưng việc thực hiện đến nay vẫn c̣n gặp khá nhiều khó khăn. Hiện nay ở TP.HCM, việc thí điểm đưa đàn Tranh vào trường học bước đầu đă có hiệu quả. Đi đầu trong thử nghiệm này là Trường Tiểu học Thực hành sư phạm Phan Đ́nh Phùng. Sự phối hợp giữa nhà trường và Câu lạc bộ Tiếng hát Quê hương là một bước đột phá lớn. NGƯT Phạm Thúy Hoan - Chủ nhiệm câu lạc bộ Tiếng hát Quê hương cho biết: “Việc đưa âm nhạc truyền thống vào giảng dạy cho các em tuy bước đầu gặp nhiều khó khăn và thách thức lớn, nhưng được sự giúp đỡ nhiệt t́nh của nhà trường cùng với sự yêu thích của các em, lớp học đàn Tranh đă diễn ra được hơn một năm nay”. Đưa âm nhạc truyền thống vào giảng dạy trong học đường là một điều tất yếu và cần được phổ biến rộng răi. Đặc biệt là phải biến nó thành một môn học chính bên cạnh các môn học khác. Bởi lẽ hiện nay việc đưa đàn Tranh vào dạy trong trường học mới chỉ áp dụng ở môn tự chọn. Cô Phạm Thúy Hoan c̣n cho biết: “Điều khó khăn lớn nhất khi giảng dạy cho các em là thời gian quá ít, mỗi tuần chỉ có một buổi chiều thứ 5. Về nhà các em không có đàn để luyện tập nhớ lại bài. Hơn nữa, đây mới chỉ là môn học tự chọn nên phụ huynh các em chưa đầu tư đúng mức”. Hầu hết các em sau khi tham gia khóa học đàn, được t́m hiểu và tự tay gẩy những phím đàn đă tạo sự thích thú và ham học. Với các h́nh thức giải trí rất đa dạng hiện nay, các em cũng có nhiều sự lựa chọn về nhu cầu giải trí, đặc biệt là về âm nhạc. Tuy nhiên không phải các em không quan tâm đến âm nhạc truyền thống mà chính việc tiếp cận và t́m hiểu về loại h́nh này không dễ dàng. Nếu như được biết cái hay cái đẹp của nó th́ tất yếu sẽ h́nh thành trong các em t́nh yêu với âm nhạc truyền thống. Bằng chứng là trong các buổi nói chuyện về âm nhạc Việt Nam của GS.TS Trần Văn Khê từ các loại đàn truyền thống trong đờn ca tài tử của Nam Bộ đến di sản phi vật thể Nhă nhạc Cung đ́nh Huế... đều được giới trẻ đón nhận nồng nhiệt và tỏ ra thích thú. Chính v́ sự tâm huyết, muốn truyền lại cho thế hệ mai sau hiểu về âm nhạc nước ḿnh, GS.TS Trần Văn Khê đă làm cho giới trẻ thêm yêu và hiểu phần nào giá trị của âm nhạc truyền thống. Nên mở rộng hơn nữa Nói về việc đưa đàn Tranh vào giảng dạy trong trường tiểu học, GS.TS Trần Văn Khê cho rằng: “Việc đưa âm nhạc truyền thống vào trường học là một việc làm hết sức có ư nghĩa. Nó không chỉ giúp cho các em làm quen dần với cây đàn dân tộc, giúp cho các em thấy được cái đẹp của từng âm thanh mà thông qua đó nó c̣n nuôi dưỡng tâm hồn âm nhạc của các em. V́ thế, việc mở rộng đưa âm nhạc truyền thống vào tiểu học là điều cần thiết và cấp bách hơn bao giờ hết”. Cô Nguyễn Thị Lương Thanh - Hiệu trưởng trường Tiểu học Thực hành Sư phạm Phan Đ́nh Phùng tâm sự: “Đưa âm nhạc truyền thống vào trường học là một điều mới mẻ. Hơn một năm trường đưa cây đàn Tranh vào làm môn học tự chọn cho các em bước đầu đạt hiệu quả. Các em đă biết được từng cung điệu của tiếng đàn, có thể chơi được những bài đơn giản”. Cô Thanh cho biết thêm, tuy nhiên, việc đưa đàn vào giới thiệu cho các em cũng gặp phải những khó khăn nhất định. Không phải em nào cũng có điều kiện mua cho ḿnh một cây đàn để tự học ở nhà, ở trường hiện nay cũng chỉ trang bị được 20 cây đàn. Trước đây cũng có trường đă từng đưa mô h́nh dạy đàn Tranh vào trường học, nhưng v́ không “nuôi” nổi nên đă dừng lại. Đối với việc dạy âm nhạc truyền thống cho các em phải kiên tŕ. Vừa qua nhà trường cũng đă phối hợp với Câu lạc bộ Tiếng hát Quê hương tổ chức cuộc thi vẽ với chủ đề “Em yêu đàn Tranh” nhằm giới thiệu và giúp các em làm quen với loại nhạc cụ dân tộc này. Cô Hải Phượng – giảng viên Khoa Âm nhạc của Nhạc viện TP.HCM cho rằng, không chỉ đưa đàn Tranh mà nên đưa nhiều hơn nữa các loại nhạc cụ dân tộc vào cho các em. Điều này không chỉ có tác dụng giáo dục các em biết về âm nhạc của dân tộc mà c̣n giúp cho các em sau này lớn lên có sự lựa chọn cho ḿnh theo học một loại nhạc cụ nào đó, không chỉ là đàn Tranh. Muốn làm được điều đó th́ rất cần sự ủng hộ của Ban giám hiệu trường và phụ huynh của các em. Theo ba'o Van Hoa'
|
||
|
NGƯỜI THẦY ĐƯA CHÚNG CON ĐẾN BỤC VINH DỰ NHẬN HỌC
BỔNG ODON VALLET THƯƠNG GỞI VỀ CÔ HOAN YÊU DẤU VỚI TẤT CẢ L̉NG TẬN TỤY HY SINH Cô yêu dấu của chúng con ơi, Giờ phút này đây chúng con chỉ muốn đến gần bên Cô để lau những giọt mồ hôi trên trán, để xiết chặt bàn tay người thầy – người mẹ hiền luôn thương lo, bảo ban cho chúng con bấy lâu nay. Chúng con biết Cô đă lo lắng cho các học tṛ từng chút một từ chuyên môn âm nhạc cho tới những vấn đề về tinh thần, t́nh cảm, trang phục, cách đối đăi với mọi người… Cô luôn là người thầm lặng nép đằng sau tấm màn sân khấu hỗ trợ chúng con khi biểu diễn, đốc thúc chúng con việc học hành cũng như uốn nắn chúng con từng bước đi tiếp cận với âm nhạc dân tộc. Nhưng trên tất cả là tấm ḷng tận tụy của một người thầy, sự hy sinh của một người mẹ dành cho chúng con. Không nhờ Cô chăm lo chu đáo, chúng con chỉ như những con chim non nhỏ bé chưa xác định được hướng bay, muốn chao cánh lên bầu trời cao rộng mà sức c̣n hạn hẹp. Nhờ Cô chắp cánh và động viên trong niềm tin tưởng thương yêu, những con chim non đă tự tin tung cánh lên trời. Thành quả hôm nay chúng con đạt được luôn có h́nh bóng của Cô và sự thương lo không ngừng nghỉ trên suốt quăng đường dài học tập.
Chương tŕnh biểu diễn trong lễ trao học bổng Odon Vallet của chúng con sẽ thế nào nếu thiếu vắng Cô dẫn dắt? Tiếng đàn giọng hát của chúng con sẽ biết nhờ ai nhận xét, vun bồi? Cô ngược xuôi với chương tŕnh, Cô bận rộn với chúng con, Cô đứng đằng sau để nâng đỡ chúng con lên phía trước… Cô ơi, nh́n Cô chỉ biết nói hai tiếng “thương Cô!” và ḷng càng thêm hănh diện v́ ḿnh được làm học tṛ của một người thầy vô cùng tâm huyết. Thấy Cô cười nhẹ nhơm sau chương tŕnh, tay xách nách mang những nhạc cụ về nhà mà chúng con bâng khuâng trong ḷng: dáng hao gầy ấy như cái c̣ lặn lội, biết khi nào chúng con đền đáp hết ơn Cô?
Chúng con nhận được học bổng khích lệ từ tổ chức “Gặp gỡ Việt Nam” là phần thưởng rất quư giá để trau dồi việc học tập của ḿnh, những thành tích đó cũng là món quà chúng con muốn gởi tặng đến Cô v́ sự tận tâm d́u dắt, yêu thương không bờ bến đối với các học tṛ. Chúng con sẽ cố gắng tập luyện, học hỏi để trở thành những người trợ giúp Cô đắc lực nhất trong việc giữ ǵn và phổ biến âm nhạc dân tộc. Những giọt mồ hôi ngày hôm nay của Cô, những cực nhọc hy sinh mà Cô đă dành trọn cho chúng con và âm nhạc dân tộc Việt chính là động lực cho chúng con tiếp tục phấn đấu mỗi phút mỗi giây. Khi chúng con c̣n có thể nói những lời yêu thương trong cuộc đời này, chúng con luôn muốn nói thật nhiều hai tiếng “thương Cô!”, “thương Cô!”, “thương Cô!” – người thầy, người mẹ tuyệt vời của chúng con. Cô hăy giữ ǵn sức khỏe thật tốt để chúng con luôn được thấy nụ cười hiền dịu của Cô mỗi khi đến lớp, nha Cô! Chúng con ôm hôn Cô thật lâu!
Những học tṛ nhỏ của Cô
|
|||
|
Nơi chốn nhớ về … Chiếc bàn nhỏ kê sau phía Nhạc viện TP.HCM. Tôi và Hải Phượng ngồi bên nhau nhâm nhi từng muỗng yaourt. Đă vào giờ tan sở nhưng con đường Nguyễn Du trước mặt vẫn chỉ lác đác vài chiến xe xuôi ngược. Phượng nhỏ nhẹ kể những chuyện về mẹ, thầy cô, và bè bạn. Với chị, đó là nguồn cội, là nơi ấm áp nhất mỗi khi nhớ về. 1 Nguyễn Thị Hải Phượng làm quen với tiếng đàn từ rất sớm, ngay khi c̣n trong bụng mẹ, và 5 tuổi đă học đàn trở thành nghệ sĩ đàn tranh nổi tiếng, đi biểu diễn nhiều nơi, nhận nhiều giải thưởng lớn và bây giờ lại tiếp tục kế nghiệp mẹ đứng trên bục giảng. Vậy mà … “Nếu không có mẹ, chắc tôi đă không là Hải Phượng của ngày hôm nay” - Chị kể - Dù rất thích nghe mẹ đàn và đêm nào tiếng đàn của mẹ cũng theo tôi vào giấc ngủ như những câu chuyện cổ tích nhưng khi bị kèm học đàn từ rất sớm với kỷ luật, giờ giấc thật khắt khe, tôi rất sợ và … ngán học. Trong lúc bạn bè được chạy nhảy, tôi lại phải ngồi hàng giờ bên cây đàn mà chỉ rời sớm hơn vài phút cũng bị mẹ cho “roi vào đít”. Lúc đó, cứ nghĩ mẹ không thương. Rồi tự lúc nào, tôi cũng bị tiếng đàn mê hoặc. Mẹ đă cho tôi cảm nhận sự kỳ diệu của từng giai điệu và tôi lớn dần lên, con đường âm nhạc gắn liền với h́nh ảnh của mẹ. Song, ngoài h́nh ảnh của một cô giáo nghiêm khắc mà tận tụy, chỉ dạy cho tôi từng ly từng tí, mẹ c̣n là một bà tiên hiền dịu, luôn mang đến cho tôi sự ấm áp, chở che. C̣n nhờ khi tôi và em gái Hải Yến học thêm dương cầm, thời đó dương cầm rất đắt, gần bằng tiền mua cả căn nhà nên ngay cả ở trường, học sinh chuyên piano cũng không có nổi một cây đàn để tập, và mà ba mẹ đă dành dụm, dè xẻn từng khoản chi tiêu để mua cho chị em tôi một cây đàn”. “Có lần, lúc tôi c̣n bé lắm, mẹ cơng đi nhổ răng. Từ nhà đến chỗ nhổ răng rất xa, trời lại mưa tầm tă, đường ngập nước, ngồi trên lưng mẹ đếm từng bước đi b́ bơm, tôi thương mẹ và ước cho con đường ngắn lại. Rồi những lần bị ốm vào bệnh viện, mẹ lúc nào cũng bên tôi vỗ về từng giấc ngủ. Nhiều người nghĩ mẹ là nghệ sĩ nên sống bay bổng, lăng mạn lắm nhưng điều đó chỉ thể hiện khi mẹ ngồi trước cây đàn, c̣n trong cuộc sống, mẹ là người rất nghiêm khắc, cứng rắn và đầy nghị lực. Lần ba tôi bị bệnh nặng vào bệnh viện, sắp mất, đúng lúc mẹ phải đi Hàn quốc tham dự chương tŕnh biểu diễn đàn tranh các nước Châu Á, chương tŕnh tập hợp toàn những giáo sư giỏi đàn tranh của Hàn Quốc, Trung Quốc, Nhật Bản, Đài Loan … mẹ quyết định không đi nhưng ba tôi cầm tay mẹ động viên: “Chuyến đi này quan trọng không chỉ với em mà c̣n cả với nền âm nhạc dân tộc nước nhà. Anh sẽ cố chờ em về”. Ngày lên đường mẹ khóc sướt mướt, tôi biết phải khó khăn, bản lĩnh lắm và phải là người có tấm ḷng với âm nhạc dân tộc, mẹ mới vượt qua được nỗi buồn xa ba lúc ốm đau. Ngày mẹ biểu diễn thành công cũng là ngày ba mất. Ba không thể chờ mẹ về. Đó là nỗi ân hận lớn nhất trong cuộc đời mẹ. Nhưng cũng nhờ chuyến đi đó mà sau này mới có các chương tŕnh đàn tranh Hàn Quốc - Việt Nam biểu diễn tại Việt Nam”. Hải Phượng đưa tôi xem tấm ảnh gia đ́nh chụp ngày Tết, cách đây 10 năm ,cả nhà ai cũng cười thật tươi. Hai chị em Hải Phượng, Hải Yến đứa ngả đầu vào ḷng mẹ, đứa tựa vào vai cha, đầm ấm và hạnh phúc. “Ba tôi là giáo sư dạy triết học nhưng lại mang tâm hồn thơ. Năm nào, sau phút đón giao thừa, ba cũng tặng mẹ và chị em tôi những bài thơ mới. Tôi bị ảnh hưởng lối tư duy lô-gic và cũng thích làm thơ như ba. Ba mẹ tôi luôn dạy dỗ con giữ ǵn nền nếp gia đ́nh. Khi tôi lấy chồng, mẹ vẫn chờ vợ chồng tôi trong bữa ăn. Mẹ nấu cho tôi những món tôi thích, hỏi tôi ăn có ngon không, nâng niu con gái tôi như mẹ đă từng chăm sóc tôi thuở c̣n thơ bé. Những t́nh cảm ấy với một người ở trong gia đ́nh th́ b́nh thường và không cảm nhận được hết ư nghĩa nhưng với người hay đi diễn xa nhà như tôi th́ đó là những ǵ thiêng liêng không thể đánh đổi, là nơi tôi đi đâu cũng nhớ và đó cũng là lư do khiến tôi quyết định ở lại Việt Nam để măi được bên mẹ”. 2 “Đến nghe thầy Trần Văn Khê và ḿnh đàn nghen” - Hải Phượng rủ tôi. Có lẽ, trong số rất đông học sinh, Hải Phượng là cô học tṛ được giáo sư Trần Văn Khê quư nhất, không chỉ v́ Hải Phượng ăn ư với thầy trong ngẫu hứng ứng tấu, ứng tác, có thể diễn thành công ư của thầy mà c̣n là một cô học tṛ sáng dạ, say mê nhạc dân tộc. “Cả nhà tôi, trừ bà ngoại, ba mẹ đến chị em tôi đều gọi giáo sư Trần Văn Khê bằng thầy. Thầy dạy mẹ và tôi rất nhiều kiến thức âm nhạc. Tuy không dạy tôi ngón đàn nhưng thầy cho tôi cái nh́n mở ra thế giới, dạy tôi bản này đánh thế này, bản này đánh thế kia, làn hơi nào rung non … Nhờ kiến thức, sự chỉ dẫn của thầy mà tôi tiến bộ rất nhanh. Mỗi lần thầy về nước, chúng tôi thường đàn cho thầy nghe, báo cáo với thầy năm nay chúng con đă học được ǵ để nghe thầy nhận xét. Thầy cùng đánh trống, cùng đàn với chúng tôi. Khi thầy về ở hẳn Việt Nam, vài ba ngày, hai thầy tṛ lại chơi đàn với nhau, tuy cách nhau đúng bốn con giáp nhưng khi vào đàn sự ăn ư ḥa quyện giữa các giai điệu, biến tấu giữa hai thế hệ dường như không c̣n sự phân biệt tuổi tác. Không chỉ là người thầy trong nghề nghiệp, thầy c̣n là chỗ dựa tinh thần tin cậy. Có những chuyện thật khó nói với mẹ nhưng lại rất dễ bộc bạch với thầy nên làm ǵ tôi cũng hỏi ư kiến thầy, kể cả chuyện lấy chồng”. Lần đầu tiên (theo giới thiệu của giáo sư Trần Văn Khê), Hải Phượng được mời đi biểu diễn ở Mandapa - một trung tâm âm nhạc lớn tại Paris (Pháp). Hơn 20 ngày biểu diễn, hai thầy tṛ thu được một đĩa CD và sau đó đĩa CD này được Hiệp hội phê b́nh âm nhạc của Đức đánh giá là một trong những đĩa hay nhất trong năm, báo Le Monde của Pháp cũng đánh giá đây là cuốn băng hay và được dán chữ CHOC – kư hiệu dành cho những đĩa nhạc gây ấn tượng nhất. Lúc đó, Phượng mừng đến khóc và thầy cũng hănh diện v́ đă giới thiệu được một học tṛ ra biểu diễn ở nước ngoài được khán giả thích thú. Mặc dù phải xa mẹ, xa gia đ́nh đi biểu diễn ở nước ngoài nhưng Hải Phượng luôn cảm thấy ấm áp mỗi khi có thầy. “Năm đầu tiên ăn Tết ở Pháp, đêm giao thừa nghe mọi người tíu tít chúc mừng qua điện thoại, tôi nhớ nhà rơi nước mắt. Thầy lẳng lặng lấy đàn, hai thầy tṛ cùng ứng tác, tiếng đàn réo rắt đă đưa cả haio tâm hồn xa xứ trở về với quê nhà – nơi mà đi đâu tôi cũng nhớ về”. 3 Có một cây me già, già lắm nằm góc khuôn viên Nhạc viện TP.HCM nay không c̣n nữa nhưng t́nh bạn của Hải Phượng và cô bạn thuở c̣n i tờ với tên gọi thật dễ thương - Lại Thủy th́ vẫn c̣n. Cây me già là dấu tích của đôi bạn tinh nghịch vẫn đu qua cửa sổ hái trộm me. Cùng vào trường nhạc năm 7 tuổi, cùng học chung văn hóa, cùng ngồi chung bàn, cùng thích quậy phá, cùng ăn chung một gói xôi buổi sáng và cùng dắt tay tung tăng mỗi chiều về nhà, tất cả những cái “cùng” ấy vẫn chưa đủ gắn bó t́nh bạn nếu cả hai không cùng tâm hồn trong trẻo, không so đo, toan tính của người nghệ sĩ, cho mà không đ̣i hỏi nhận lại bao giờ. Đôi bạn lớn lên, t́nh bạn trưởng thành. Hải Phượng thành nghệ sĩ đàn tranh nổi tiếng, rồi làm cô giáo tại Nhạc viện; Lại Thúy cũng dạy tại trường, Khoa Lư luận, sáng tác, chỉ huy. Họ vẫn rúc rích tâm t́nh mọi chuyện, vẫn xoa xuưt trước những gánh hàng rong, vẫn cặp kè quán xá và la cà mua sắm. Ngày Thúy tốt nghiệp Thạc sĩ, Phượng là người trao bó hoa đầu tiên, nhảy cẫng lên trước thành công của bạn. Đến lượt Phượng thi thạc sĩ, Thúy lại là thầy hướng dẫn cho Phượng từng bài lư luận, góp ư từng chút, bao nhiêu ngày Phượng học thi th́ bấy nhiêu ngày Thúy cũng thao thức, cùng học: “Mi phải làm thế này, mi làm rứa là sai rồi” - giọng nói của Thúy đă trở thành thân thiết đến một ngày không nghe là nhớ, đến một ngày đi xa, Phượng vẫn luôn phải nhớ về … Kim Yến- báo Doanh Nhân cuối tuần
(Nhấn chuột vào h́nh để đọc bài báo)
|
|||
|
ĐỘNG L̉NG NGHE MỘT TIẾNG TƠ
“Cho ta níu nhẹ cung đàn
Dẫu là thỏang khúc cũng vàng tiếng tơ
Nh́n bức tranh lụa vẽ h́nh một thiếu nữ so dây dạo khúc giữa trăng thanh mà sao ḷng ta bồi hồi đến vậy? Bỗng dưng ngồi bật dậy nghe lại mấy bài nhạc cổ, suốt một đêm tiếng đàn cứ vương vấn hoài… Ta say với Nam Xuân, nhớ thương với Tứ Đại Óan, buồn với Văn Thiên Tường và sầu biết bao với t́nh Vọng Cổ. Khuya xuống. Mây lan. Vầng trăng dường như vẫn c̣n thắp mộng cho nỗi niềm của những tri âm t́m về mấy thuở. Cái thuở ai đă dệt ngẩn ngơ cung đàn cho ḷng người mộ điệu cứ hoài vọng muốn sẻ chia.
Ôi một tiếng tơ!
Em đă mang hồn của ta đi đâu mà ta gọi măi vẫn chưa thấy bóng? Rồi hồn ta đi lang thang trong tiếng nhạc của em, ch́m vào cuộc lữ hành ngh́n năm có một, chỉ một đêm nay thôi được tận hưởng phút giây diệu kỳ trên cánh con nhạn trời đang lượn giữa ta và em. Thương làm sao em ơi!
Đàn cho ta nghe, tiếng thập lục huyền cầm của em không lời mà ư tuôn dào dạt. Em muốn nói với ta những ǵ? Đôi tay em gửi hết cơi ḷng trên mười sáu dây, để yên th́ tưởng như vô tư lự, mà nhấn vào em đổ lệ thấm áo ta. Em rung bao nhiêu câu cho đủ để cuộc nhân sinh biết vui, biết khổ, biết sầu, biết ray rứt thở dài? Ta hỏi vầng trăng có nghe câu rao của em không?- Có! Ánh trăng rơi đầy trên mái nhà rồi đấy em!- Ta hỏi ngọn gió lăng du có quay cuồng bởi tiếng rung sâu tận hồn người của em không?- Có! Gió ngả nghiêng làm mây bay không t́m được đường về nữa, đang khóc than ở măi chốn nào- Ta hỏi ta có bàng ḥang mấy nỗi khi em kéo nhẹ mười sáu dây thành một chuỗi cười không? Trời ơi! Ta say không c̣n biết ǵ nữa hỡi em! Nhạc ḷng em khéo đưa tâm ta đến tận vô cùng! Ta hạnh phúc quá, ta chỉ biết nhắm mắt lại để cảm giác hạnh phúc đó không bay đi mất mà bên cạnh ta suốt đời! Em hiểu không em?
“ta đă say rồi một tiếng tranh
Động ḷng bởi tiếng tơ của em, ta cũng so dây nối nhịp để ḥa câu hạnh ngộ. “Ai tri âm đó mặn mà với ai” phải không em? Tiếng ḷng đồng điệu hay t́nh người đồng điệu? Có lẽ ta t́m thấy cả hai. Bấy lâu ta nhớ một tiếng cầm, nay tương phùng em như được sống lại khoảnh khắc tuyệt mỹ của đời người, thử hỏi làm sao ta không dâng đầy xúc cảm? Ai đă buộc chặt mối tơ t́nh vào kiếp trăm năm của ta để giờ cứ nghe một điệu đàn là ta lại thương mến khôn nguôi? Xin em cứ kéo dài tiếng đàn huyền diệu ấy cho suy tư của ta có bến dừng chân, sau những đua chen ở cơi phong trần… Ta quen em tự bao giờ mà sao cứ thấy em đi măi trong ta như ḍng máu nóng đang quyện chảy trong cơ thể? Tơ đàn kết chặt nỗi niềm đêm nay ư em?
“M ười sáu dây, khúc năo nùngNăm cung cánh nhạn tương phùng áng thơ Tri âm thi nhạc bao giờ? Canh dài đếm mộng lững lờ ánh trăng...”
Cánh cửa sổ đang mở để hơi nhạc bay vào vô biên với gió mây. Em tạ từ ta, ôm t́nh đàn, t́nh thơ bước nhẹ ra khỏi giấc mơ tuyệt đẹp. Ta ôm sầu tiếc cả một đêm trường. Em đă đi rồi sao em ơi? Hẹn em một lúc nào ta lại tái ngộ nhau, chỉ mong em đừng quên mộng hồn ta thôi, em nhé!
“Đêm trăng hoài tưởng bóng
h́nh
Nguyễn Ḥang Khánh Vân - Đêm trăng Saigon 2006
|
|||
|
TẤM GƯƠNG SÁNG CHO LỚP TRẺ
Vừa qua, trong chương tŕnh ca múa nhạc Hoa Quê Hương lần thứ 20 do CLB.Tiếng Hát Quê Hương biểu diễn đă có một h́nh ảnh gây không ít xúc động cho khán giả và cả những người thực hiện chương tŕnh. Bên cạnh những mái đầu xanh góp phần làm cho không khí văn nghệ thêm tươi trẻ, người ta c̣n bắt gặp sự xuất hiện của một mái đầu đă nhuộm màu sương tuyết trên bục nhận chứng chỉ lên lớp. Bà chính là Hoàng Trang- học viên lớp đàn bầu- tuổi đời năm nay đă gần 80... (Xem tiếp) Tin & bài: Nguyễn Hoàng Khánh Vân |
|||
|
|
|||
|
A mother
and her 2 children with a deep love I was Mrs. Thuy Hoan's little pupil in the years of 78-79. That was the time when the living condition was very difficult in Vietnam. Mrs. Thuy Hoan's house was in a small lane near the Chi Hoa prison. On the tiny and hot top wooden floor, about 20 children at different ages learned to play the musical instruments with their musical teacher. In my memory, Mrs. Thuy Hoan was dedicated, thin, strict and whole-hearted. At that time, learning music seemed to be tiring and unreasonable. But it always brought me a feeling of happiness, because I found music interesting, because she was very close and gentle, and I had 2 pretty teachers of my age, her daughters: Hai Yen and Hai Phuong. MORE...
|
|||
|
Traditional music is of great value in the world
|
|||
| Read from
Vietnamese Newspapers:
GS. Trần Văn Khê bàn về “Xuân trong Nhạc” Nhà giáo ưu tú PHẠM THÚY HOAN: ĐĂ TRÓT YÊU CÂY ĐÀN DÂN TỘC ! Đài Á Châu Tự do phỏng vấn Hải Phượng Hải Phương tham gia Duyên Dáng Việt Nam tại Úc Nghệ sĩ Phạm Thúy Hoan : “Tôi muốn giới thiệu điệu C̣ Lả với bạn bè Quốc tế” "Students are my companion on the way of music" SAID MUSICIAN, EMINENT TEACHER PHAM THUY HOAN Âm Nhạc Dân Tộc đă giữ tôi ở lại Giao lưu "Nét đẹp trong tiếng đàn Kayagum Hàn Quốc và Đàn Tranh Việt Nam. GSTSTrần Văn Khê: nhà dân tộc nhạc học lớn của dân tộc Việt Nam Hai Thac Si Am Nhac Dan Toc (bao Thanh Nien) Chuong Trinh Diem Hen Que Huong - Mung tho GSTS Tran Van Khe 82 tuoi Net hoat dong moi cua CLB Tieng Hat Que Huong (Hong Nga bao San Khau) Am Nhac Dan Toc la Nhip Cau Que Huong (Thanh Hiep bao Nguoi Lao Dong) Nhac Hoi dan Tranh Chau A - Tim duoc tieng noi chung (Ha Thu bao SGGP) Gap Go Cuoi Tuan - NS Hai Phuong (Huy Mien bao SGGP Oct. 2002) The First Asian Zither Festival (Duc Ngoc VNS) Mot va Mot Tram (Hong Nga bao Ság̣n Giai Phóng 08.Jul.2000) CLB Tieng Hat Que Huong sau chuyen bieu dien o Nhat 11/1995 (Viet Nga bao SGGP) Musician keeps traditional music alive (Vietnam News VNS) The traditional music in a family CLB Tieng Hat Que Huong - Noi uom mam Am Nhac Dan Toc (Bao Lao Dong Aug. 02) Nguoi tri am, tri ky voi tieng dan dan toc (Bao Doi Song Xa Hoi 2002) Foreign musicians joined Labor Cultural Palace jam (VNS Jul. 1998) HaiYen - Tam su sau chuyen di Thai Lan (Bao Ap Bac Chu Nhat 1994) Tieng Hat Que Huong Vang xa tu hoc duong Khong luu truyen am nhac Dan Toc la dac toi voi tien nhan When HaiYen is interested in percussion... Tinh Bang Huu qua ngon ngu Dan Tranh
|
Last Update: 08/06/2010 Copyright © 2002-2009 by [Tieng Hat Que Huong]. All rights reserved.