TẤM GƯƠNG SÁNG CHO LỚP TRẺ

 

Vừa qua, trong chương tŕnh ca múa nhạc Hoa Quê Hương lần thứ 20 do CLB.Tiếng Hát Quê Hương biểu diễn đă có một h́nh ảnh gây không ít xúc động cho khán giả và cả những người thực hiện chương tŕnh. Bên cạnh những mái đầu xanh góp phần làm cho không khí văn nghệ thêm tươi trẻ, người ta c̣n bắt gặp sự xuất hiện của một mái đầu đă nhuộm màu sương tuyết trên bục nhận chứng chỉ lên lớp. Bà chính là Hoàng Trang- học viên lớp đàn bầu- tuổi đời năm nay đă gần 80.

 

     Nhiều người rất bất ngờ khi biết rằng bà vẫn đều đặn đến sinh hoạt với CLB mỗi sáng Chủ Nhật, vẫn kiên tŕ ngồi học gẩy từng nốt nhạc, nâng niu từng âm thanh của tiếng đàn bầu mặc dù tuổi tác đă cao. Có dịp tṛ chuyện cùng bà mới hiểu rằng đằng sau cái tuổi gần một đời người ấy lại ẩn chứa một nghị lực hết sức phi thường. Bà tâm sự:" Mỗi lần đến với lớp là mỗi lần bà t́m thấy một niềm hạnh phúc. Nh́n các cháu trẻ có ham thích nhạc dân tộc giống ḿnh, lại tham gia học rất đông, mọi người quây quần bên nhau vui vẻ, hoà thuận y hệt một gia đ́nh: có già, có trẻ...Bà thấy đời đáng yêu hơn và thấy ḿnh trẻ hơn nhiều lắm! Cho nên, dù có gặp nhiều khó khăn bà vẫn muốn được đến lớp và được học nhiều hơn về nền âm nhạc nước nhà.".

 

     Từ nhỏ đă được tiếp xúc với âm nhạc dân tộc qua các câu ca dao, những lời ru của mẹ, bà đă cảm nhận và yêu mến nó với một t́nh cảm thật sâu đậm. Nhất là thanh âm ngọt ngào, hiền hoà, dịu mát của tiếng đàn bầu đă quyến rũ bà. Khi được hỏi về nguyên do chọn cây đàn bầu làm người bạn tri âm,bà cười và cho biết:" Ngày xưa bà rất thích và rất muốn được học nhạc nhưng không có điều kiện nên đành tạm gác lại ước mơ của ḿnh để vun vén cho gia đ́nh. C̣n bây giờ con cháu đă trưởng thành, chút thời gian c̣n lại bà dành hết cho niềm say mê ngày nào của ḿnh. Bà yêu cây đàn bầu bởi v́ nó là một nhạc cụ độc đáo, tiếng đàn tha thiết đầy t́nh cảm, đẹp như tâm hồn người Việt Nam. Bà muốn khi về già c̣n có thể làm chút ǵ có ích cho nền văn hoá cổ truyền dân tộc."

 

     Chính bà cũng thổ lộ rằng ở tuổi này mà vẫn đi học v́ muốn làm một tấm gương cho con cháu trong gia đ́nh, khuyến khích con cháu cố gắng phấn đấu học tập. Điều đó làm cho gia đ́nh có một nếp sống văn hoá lành mạnh; bà đàn, cháu hát vui nhà vui cửa, tuổi già có được thú an nhàn tao nhă không ǵ thích bằng. Đáng khâm phục hơn cả ở người học viên cao tuổi này là một bản lĩnh chịu thử thách trước khó khăn của tuổi già. Tuy đi học là niềm vui thú nhưng đôi lúc cũng bị gián đoạn bởi sự suiy yếu của sức khoẻ. Những căn bệnh thường xuyên kéo đến làm cho bà tương chừng như khó thể tiếp tục học tập được nữa, thế mà bà vẫn học, vẫn đàn, vẫn đem niềm đam mê thả hồn vào sợi dây độc huyền cầm đó. Có những lần nằm viện v́ các chứng bệnh người già: cao huyết áp, rối loạn tiền đ́nh, thấp khớp...ít nhất cũng 2-3 tháng, khoảng thời gian đủ làm cho con người ta bỏ cuộc nhưng khi ra viện rồi bà lại tiếp tục đến lớp và lại thích thú cùng những cung bậc du dương của cây đàn bầu. Bởi, theo bà nói: " Nghỉ rồi nhớ lắm chịu không nổi, trong bệnh viện cũng mang theo cả tập nhạc vào học cho thuộc bài. Bị âm nhạc nó lôi cuốn rồi, say mê th́ khó dứt ra được lắm! ". Bà tự cho ḿnh là một người " mắt mờ, chân chậm, tai lăng, tay run" không thể học nhanh bằng lớp trẻ nhưng không v́ thế mà trễ năi công việc học tập ngay trong lúc này. Học đối với bà là một việc suốt đời và măi măi. Bà cũng gửi lời cám ơn chân thành nhất đến cô Phạm Thuư Hoan, thầy Minh Thành, cô Uyên Trâm là những giảng viên đă không ngại khó khi hướng dẫn cho bà học- một học viên đặc biệt phải nỗ lực gấp mười những người khác để giữ hoài niềm say mê của ḿnh. Ngoài ra, gia đ́nh là một nguồn động viên rất lớn giúp cho bà càng có quuyết tâm hơn với t́nh yêu âm nhạc.

 

     Học viên Hoàng Trang của chúng ta là thế- một học viên cao tuổi nhất của CLB. THQH- suốt đời tảo tần v́ gia đ́nh, giàu nghị lực và say mê, có một sự cố gắng hết ḿnh để đạt được những kết quả hằng mong đợi. Bà chính là tấm gương sáng để lớp trẻ chúng ta noi theo, là người biết kế thừa truyền thống hiếu học từ bao đời nay của người Việt Nam. Bà vẫn đàn đó, ở Tiếng Hát Quê Hương, và tiếng đàn của tinh thần say mê học tập sẽ lan rộng khắp nơi, đọng lại trong tim mỗi người như một thông điệp sống đầy ư nghĩa: " Học để khơi mạch nguồn trí tuệ, học để biết ḿnh trưởng thành hơn, sống tốt đẹp hơn.".

Tin & bài: Nguyễn Hoàng Khánh Vân

 

RETURN TO COLUMNS PAGE