Hội Ngộ Đàn Tranh 2010

Tôi là người rất yêu Đàn Tranh nên đă bỏ ra thời gian hơn 2 năm theo học lớp Đàn Tranh của CLB. THQH. Tới nay th́ cũng đă đàn được “kha khá” . Nhưng điều vui sướng nhất đối với tôi là  có thể “thưởng thức” và “đánh giá” được tiếng đàn của các bạn đồng học.. Đơn giản là hầu hết những bài các bạn thi tôi đều đă được học kỹ và đă “qua cầu” thi lên lớp như các Bạn. Nhờ vậy mà tôi tự coi như  “tri âm –tri kỷ”của các bạn đấy.

      Như đă nói ở trên, tôi rất mê đàn Tranh nên thường ao ước được thưởng thức trọn vẹn 1 chương tŕnh toàn đàn Tranh. Dịp may đă đến, ngày 30-10-2010 vừa qua, Cung VHLĐ TP phối hợp với CLB. THQH. tổ chức chương tŕnh Hội Ngộ Đàn Tranh Toàn Quốc lần I . Ôi, chỉ trong 1 ngày thôi, mà tôi và những người yêu đàn Tranh được thỏa thích sống trong không khí đàn Tranh, nào là nghe Tọa Đàm buổi sáng về đề tài “Chia sẻ kinh nghiệm trong việc phát triển đàn Tranh” , nào là được “chiêu đăi” 1 bữa tiệc đàn Tranh linh đ́nh vào buổi tối …..Tôi sẽ kể các bạn nghe về buổi tọa đàm trong 1 bài khác, c̣n bây giờ mời các bạn cùng tôi làm khán giả nhe! Nhanh chân lên các bạn ơi v́ Hội Trường đă chật cứng khán giả rồi.

 

Bất ngờ lư thú

      Đồng hồ chỉ 19g30, tiếng trống ṛn ră vang lên, 2 hàng dài các em thiếu nhi tay xách đàn, khoan thai bước lên sân khấu, cúi chào khán giả rồi ngồi xuống, đúng lúc đó tấm màn nhung từ từ mở ra, ồ, thật bất ngờ và xúc động, bao nhiêu là thiếu nữ đàn tranh Có đến 50-60 người chứ không ít, thật là 1 bức tranh hoành tráng, tuyệt đẹp. Thế rồi 1 câu rao lảnh lót vang lên dẫn vào bài B́nh Bán Vắn, tiếp theo là bài VN. Quê Hương Tôi . Cả 1 sự thanh b́nh êm ả bao trùm khán pḥng, chỉ có tiếng đàn tranh réo rắt ngân vang, đưa mọi người về một quê hương thanh b́nh, êm ả.

     Nếu như tiết mục vừa rồi toàn là đàn tranh ḥa tấu th́ ngay sau đó, khán giả được thưởng thức phần độc tấu đàn tranh ḥa quyện với tiếng đàn bầu, sáo trúc, tỳ bà , đàn nhị, trống ……của dàn nhạc THQH , tạo nên 1 bức tranh  đầy mầu sắc.và rất công phu. Tiếp theo đó là các màn độc tấu không phần đệm, song tấu, tam tấu rồi tốp tấu và được kết thúc với phần biểu diễn của nghệ sĩ Vân Ánh…..

 

“Gươm lạc giưa rừng hoa”

Xen giữa các tiết mục trong chương tŕnh gồm toàn là phái nữ, th́ đậy là tiết mục duy nhất do 2 chàng “thư sinh” biểu diễn.Khán giả vỗ tay ào ào, c̣n mấy thanh niên ngồi cạnh tôi th́ hào hứng đứng hẳn lên nồng nhiệt cổ vũ làm khán pḥng sôi động hẳn lên. 2 chàng thư sinh hết sức b́nh tĩnh và đă biểu diễn hết ḿnh : tiếng đàn lúc th́ quấn quít lấy nhau, lúc lại to nhỏ nhường nhau, lúc lại đối thoại với nhau…. Thật không phụ ḷng mọi người đă cổ vũ cho h́nh ảnh “gươm lạc giữa rừng hoa”

 

MC “thật thà”

Đọc chương tŕnh của Đêm Hội Ngộ Đàn Tranh, tôi cũng hơi lo , không biết Ban Tổ Chức làm thế nào để chuyển các tiết mục cho nhanh, v́ có nhiều tiết mục rất đông, có tới 10, 12, 20 em . Mà xếp chỗ ngồi biểu diễn cho đàn Tranh đâu phải chuyện dễ, không lẽ sau mỗi tiết mục lại bắt khán giả chờ đợi. Chưa kịp thắc mắc th́ 1 màn ảnh  trắng nhỏ từ từ được thả xuống phía bên phải sân khấu, rồi lời bài hát “Trống Cơm” hiện  rơ từng câu, MC Nhật Tân mời mọi người cùng hát. Khán giả hưởng ứng nhiệt liệt , cả hội trường vang rền tiếng ca . Khi bài hát gần dứt th́ cũng là lúc màn nhung từ từ được kéo ra, tốp đàn ḥa tấu đă sẵn sàng biểu diễn. Cứ như thế, cách vài tiết mục biểu diễn lại tới tiết mục đồng ca của khán giả. Ai cũng vui vẻ ḥa vang tiếng hát v́ biết rằng ḿnh đang giữ 1 “sứ mệnh” quan trọng : đó là hỗ trợ cho các tiết mục được liên tục, v́ vậy mà khi Cô Thúy Hoan yêu cầu  “xin Quí Vị vui ḷng hát thêm lần nữa để …. chuẩn bị sân khấu” th́ ai cũng bật cười và cùng hát to hơn nữa…. “Ôi, MC mới thật thà,dễ thương làm sao !!!”

 

“Cháy”sân khấu.

Ánh đèn loang loáng liên tục, âm thanh dàn nhạc đệm dồn dập sôi nổi, vậy mà không át được tiếng đàn tranh mạnh mẽ của nghệ sĩ Vân Ánh…mọi người cứ y như là đang nghe các tiết mục nhạc trẻ. Đột nhiên 1 tiếng “Póoc” vang lên : 1 bóng đèn phía trên trần sân khấu nổ tung, đúng lúc bản nhạc đến hồi cao trào kết thúc … . Tràng pháo tay của khán giả cũng “nổ tung” , tán thưởng cho phần biểu diễn tuyệt vời của nghệ sĩ Vân Ánh . Phải công nhận là các tiết mục biểu diễn của Vân Ánh đă đem lại 1 không khí rất trẻ trung, rất hào hứng, rất thuyết phục. Mọi người c̣n hồ hởi hơn khi nghe nghệ sĩ Vân Ánh cho biết đă nghiên cứu ra được cây đàn tranh không bị đứt dây, không bị lạc dây. Hoan hô Vân Ánh, mong rằng đàn tranh “made in Vân Ánh” sớm được phổ biến.

 

Bao giờ …..

Ánh đèn mờ dần, mờ dần ,mờ dần …. màn ảnh hiện lên lời ca bài C̣ Lả. Đây là bài hát truyền thống của CLB. THQH mà tôi vẫn thường hát mỗi khi kết thúc chương tŕnh THQH, nhưng sao hôm nay tôi lại nghẹn ngào, lại xúc động đến thế….có chút ǵ cay cay trong mắt, chút ǵ tiếc tiếc trong tim ….Và khi câu điệp khúc t́nh tính tang tang tính t́nh vang lên, đèn bật sáng trở lại, các “cánh nhạn” đang đàn đệm cho bài ca thay cho lời cảm ơn và tạm biệt khán giả. Tiếng đàn, tiếng hát, tiếng vỗ tay không dứt …. khán giả vẫn lưu luyến chưa về…...

            Bao giờ lại có Hội Ngộ Đàn Tranh nữa ???  bao gio ??? bao gio ??? mọi người th́ thầm hỏi nhau …. ….. biet den bao gio nhi ?????

 

Thay lời cảm ơn

              Hội Ngộ Đàn Tranh thật tuyệt vời

              Hàng trăm cánh nhạn khắp nơi nơi

              Bay về hội tụ Cung Lao Động

              Rộn ră ngân vang một góc trời.        

  Học Tṛ Ǵa

Nhöơng Caûm Xuùc Cho Moät Muøa Hoäi Ngoä...

Một buổi sáng thứ bảy trời nhẹ và se lạnh, tôi nhẹ nhàng mở cửa và một làn gió nhẹ tràn vào nhà. Nhắm mắt lại, tôi hít một hơi thật sâu cái không khí trong lành của buổi sớm tinh sương trong làn mưa mỏng cuối thu, tâm hồn bỗng thấy sảng khoái lạ thường. Tôi nở một nụ cười rồi trở vào nhà sửa soạn đồ đạc cho buổi diễn tối hôm ấy - Hội ngộ đàn tranh toàn quốc lần 1 năm 2010.

Đúng 7h30 phút, cô Khánh Vân và chị Việt đến, chúng tôi bắt đầu đến Cung văn hóa Lao Động để dự buổi tọa đàm về “Phát triển đàn tranh” lúc 8h30. Cô Khánh Vân chở tôi. Ngồi phía sau tôi dễ dàng quan sát khung cảnh xung quanh. Hôm nay, trời không nắng và tâm trạng tôi th́ lâng lâng nhẹ nhàng, thỉnh thoảng cái không khí nhẹ nhàng ấy lại gợi lên vẻ đượm buồn nho nhỏ. Dường như tiết trời ấy đă khơi mạch cảm xúc trong tôi, giữa t́nh và cảnh như bắt được nhịp với nhau - t́nh trong cảnh ấy, cảnh trong t́nh này. Tôi thường hay có tâm trạng hơn mỗi khi trời mưa v́ thế tôi thích thú khi được ngắm mưa rơi hay được đi dưới làn mưa mỏng. Mấy ngày trước, tôi đă sắp xếp công việc học tập và đời sống đâu vào đó để hôm nay không bận tâm về chúng nhiều và chỉ có sự thanh thản “ngự trị” trong ḷng, cũng giống như khi ta bước vào chùa, những muộn phiền, buồn vui của cuộc sống đều gởi lại trước cổng. Chơi nhạc cũng như thế, nhạc sư Vĩnh Bảo đă từng nói: “khi tôi đờn cũng giống như lúc tôi ngồi thiền”.

Mất khoảng 30 phút để đi từ nhà đến cung văn hóa. Vừa đến nơi, chúng tôi sắp xếp lại đồ đạc, rồi cô Vân bảo tôi vào chụp h́nh với GS Trần Văn Khê. Được ôm lấy Thầy, tôi vô cùng xúc động và vui sướng ngỡ ḿnh là những loài cây nhỏ bé, non nớt được đứng dưới bóng râm vĩ đại của cây đa, cây đề. Và rồi loài cây nhỏ ấy được vây quanh và ôm lấy cây đại thụ kia, như có một ḍng nhựa sống đầy sinh lực truyền vào, như lời động viên giúp tôi an tâm hơn cho buổi diễn tối hôm đó. Đây là lần đầu tiên tôi tham dự một chương tŕnh lớn như thế này. Cô Phạm Thúy Hoan đă cử tôi và anh Kim Long biểu diễn tiết mục song tấu liên khúc 3 bài Lư lu là, Lư ngựa ô và Lư con Sam. Cô đă tận tâm tập dợt kỹ càng cho anh em chúng tôi. Cô nói đây là tiết mục “đặc biệt” của chương tŕnh này v́ trong 10 đoàn tham dự tất cả đều là những bông hoa sắc thắm, duy chỉ có đoàn chủ nhà th́ ngoài hoa c̣n có 4 “cây tre” : thầy Minh Luận, chú Tuấn Anh, anh Kim Long và tôi. Hai anh em chúng tôi sẽ đại diện để góp vui v́ thế cả hai đều rất hồi hộp.

Buổi tọa đàm bắt đầu lúc 8h30. Tuy ngoài trời mưa rơi, gió lạnh nhưng trong hội trường ai cũng cảm thấy ấm áp, thân mật v́ mọi người đến đây, ai cũng mang theo một ngọn lửa nhiệt huyết cháy bỏng với cây đàn tranh, với âm nhạc dân tộc. Ban đầu, mọi người c̣n hơi e ngại, nhờ Cô Thúy Hoan làm cầu nối, bắt nhịp làm quen với nhau. Và rồi không khí sôi động hẳn lên với phần mở đầu là những kinh nghiệm và phương pháp dạy học đàn tranh của Nhà văn hóa thiếu nhi TP.HCM. Rồi lần lượt các đoàn phát biểu. Có những ư kiến và phương pháp rất hay cần được học hỏi và phổ biến. Khi nghe Cô Thúy Hoan hỏi “Chúng ta có nên tổ chức Hội ngộ đàn tranh lần 2, 3… không? Và bao lâu th́ tổ chức một lần?”, mọi người đồng thanh hô “có”, và có người th́ bảo là nên tổ chức 2 năm/lần, có người bảo 1 năm, có người lại muốn 3 tháng/ lần. Như thế, rơ ràng ai cũng thích thú và ủng hộ việc này và tôi biết trong ḷng Cô cũng cảm thấy rất vui. Ai ai cũng nhiệt t́nh chia sẻ mà quên cả giờ giấc. Tuy nhiên, để các đoàn nghỉ ngơi, ăn trưa, chuẩn bị cho buổi chạy chương tŕnh lúc 2h30 chiều, buổi tọa đàm đành phải tạm dừng lúc 11h45.

Đúng 7h30 tối, chương tŕnh bắt đầu với tiết muc ḥa tấu “B́nh Bán Vắn” và “Việt Nam quê hương tôi”. Sau đó là lần lượt các tiết mục độc tấu, song tấu, tam tấu, ḥa tấu đàn tranh rất đặc sắc. Hôm đó, tôi có mời ba tôi đến tham dự. Ba tôi cũng rất thích thú và khen tặng chương tŕnh làm rất hay, rất công phu. Cuộc hội ngộ với các anh tài đàn tranh trong cả nước, giống như trong những tác phẩm của nhà văn Kim Dung , có thể coi đây như là “Đại hội các môn phái vơ lâm”. Mỗi đoàn đều có những phong cách tŕnh diễn khác nhau, những tâm tư t́nh cảm phong phú thể hiện vào trong từng nét nhạc, cung điệu. Đặc biệt nhất có lẽ là phần tŕnh diễn của nghệ sĩ Vơ Vân Ánh. Cô đă biểu diễn thật “xuất thần” những nhạc phẩm mang tính đương đại với cây đàn tranh do chính cô cải tiến. Đây là cây đàn được đo đạc, tính toán kĩ lưỡng đến từng milimet về khoảng cách để có được một chất lượng tuyệt vời: dây khó đứt và không bị lạc điệu khi tŕnh tấu những bài sôi động, mạnh mẽ. Đó là một điều mà những nghệ sĩ đàn tranh hằng mong ước. Nghệ sĩ Vân Ánh đă tặng cho Cô Thúy Hoan một cây đàn như thế. Mọi người ai cũng lấy làm hân hoan, vui mừng, t́nh cảm càng thân thiết, gắn bó hơn giữa quê hương với người viễn xứ.

Phía dưới khán đài đông nghịt khán giả, tôi cảm thấy vẻ hài ḷng, thích thú thể hiện trên từng gương mặt, ánh mắt của họ. Những ánh mắt chăm chú, những hơi thở tuôn theo nhịp đàn, những tràng pháo tay xuất phát từ đáy ḷng, những nụ cười măn nguyện như một lời tán thưởng lớn cho tất cả, xóa tan đi những khó khăn, nhọc nhằn của các nghệ sĩ. Trong ḷng tôi cảm thấy nhẹ nhàng và mừng thầm cho Cô Thúy Hoan, vậy là công sức mấy tháng qua của Cô giờ đă có được kết quả mĩ măn. V́ phải lo chu toàn cho tất cả các khâu mà Cô đă ngă bệnh trước đó mấy hôm, ai cũng hết sức lo lắng. Nhưng nhờ ḷng yêu âm nhạc dân tộc và tinh thần trách nhiệm cao đă giúp Cô vượt qua tất cả. Tiết mục khán giả cùng bài hát dân ca C̣ Lả được mọi người nhận xét là rất độc đáo, thú vị, giúp cho khán giả có thể cùng tham gia “cuộc chơi”, người nghệ sĩ và khán giả trở nên gần gũi hơn. Đó cũng là tiết mục cuối cùng. Chương tŕnh kết thúc trong tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Mọi người ra về, ai cũng hẹn nhau ở lần hội ngộ thứ hai.

Ñoă Hoàng Phöôùc (Hoïc vieân Lôùp Ñaøn Tranh)

RETURN TO COLUMNS PAGE