Những người mê nhạc dân tộc Việt Nam

Trong đêm ḥa nhạc dân tộc của ban nhạc Nam Giao tại Nhà văn hóa Lao động (thành phố Hồ Chí Minh), khán giả hoàn toàn bị cuốn hút bởi những giai điệu vang lên khi réo rắt, thiết tha, khi d́u dặt, sâu lắng với phần tŕnh diễn đầy ngẫu hứng, và t́nh cảm của cả ban nhạc. Điều bất ngờ nhất với khán giả là trong số nhạc công tŕnh diễn nhạc cụ dân tộc Việt Nam một cách điêu luyện ấy có hai người nước ngoài - người Bỉ.

Sau buổi diễn, chúng tôi có dịp gặp lại hai nhạc công người Bỉ tại nhà nghệ sĩ Thúy Hoan: Marc Sinon có tên Việt Nam là Mẫn và Pierre Ravach, có tên Việt Nam là Thạch. Trong gần một tháng ở Việt Nam, hầu như chiều nào Marc và Pierre cũng đến nhà cô Thúy Hoan để tranh thủ học thêm một số nhạc cụ Việt Nam.

Năm nay 47 tuổi, là một nhân viên đồ họa, Marc đă có gần 20 năm học, gắn bó và biểu diễn nhạc dân tộc Việt Nam. C̣n Pierre - một họa sĩ 43 tuổi lại là nhạc công đàn tranh điêu luyện. Marc kể lại rằng, anh bắt đầu mê nhạc Việt Nam từ buổi đi nghe nhạc sĩ Trần Quang Hải (con trai giáo sư Trần Văn Khê) giới thiệu âm nhạc Việt Nam. Ban đầu, Marc theo học đàn tranh, rồi anh chuyển sang học trống. Ban ngày đi làm, những lúc rảnh rỗi anh cùng một số bạn bè Việt Nam ḥa nhạc. Họ mời cả cô Phương Oanh - một Việt kiều sinh hoạt trong nhóm đàn tranh "Phượng ca"từ bên Pháp qua để luyện đàn. Một tháng thầy tṛ mới gặp nhau, trả bài một lần. Vừa làm, vừa học, vừa tham gia biểu diễn, ban nhạc dân tộc Việt Nam mang tên Nam Giao ra đời trên đất Bỉ từ ngày ấy. Cùng với ban nhạc Nam Giao, Marc và Pierre đă đi tŕnh diễn nhiều nơi ở nước Bỉ, kết hợp với việc giới thiệu văn hóa dân tộc Việt Nam. "Nghe nhạc Việt Nam, tôi thấy tâm hồn ḿnh thanh thản như đang được đi du lịch vậy. Có nhiều người Bỉ muốn t́m hiểu về văn hóa, nghệ thuật Việt Nam. Họ rất ngạc nhiên khi thấy cây đàn bầu chỉ có một dây mà biểu diễn được rất nhiều nốt nhạc, thể hiện được nhiều trạng thái t́nh cảm. Ban nhạc chúng tôi c̣n có một chàng trai người Bỉ - Stephan - cậu ta hát dân ca Việt Nam rất chuẩn, không thể chê được" - Marc tâm sự. Lần đầu tiên đến Việt Nam, cả ban nhạc cất công ra tận Huế để nghe nhạc cung đ́nh. "Nhưng ba ngày nghe nhạc cung đ́nh vân c̣n ít quá", Pierre than thở.

Cũng trong buổi chiều hôm ấy, chúng tôi có thêm một người bạn mới là anh chàng người Pháp: Alexis Toussaint, 30 tuổi. Alexis đă tốt nghiệp loại ưu, giành huy chương vàng của Nhạc viện Panlin về bộ môn guitar. Hiện nay, Alexis đang theo học đàn tranh. Chị Thúy Hoan kể về chàng "học tṛ khổng lồ" của ḿnh: "Alexis học đàn guitar, khi chuyển sang đàn tranh th́ lóng ngóng lắm v́ về kỹ thuật cũng như cảm giác, hai nhạc cụ này có nhiều yếu tố trái ngược nhau". Thế nhưng, mê nhạc Việt Nam, Alexis trở thành một học tṛ kiên nhẫn. Có nhiều buổi học, Alexis đổ mồ hôi ṛng ṛng, cần mẫn nắn nót từng nốt, từng câu nhạc, thể hiện cho đúng kỹ thuật luyến láy. Kỹ thuật càng khó, Alexis lại càng mê say. Sự thích thú của Alexis với nhạc dân tộc Việt Nam cũng bắt đầu từ một buổi tṛ chuyện âm nhạc dân tộc của giáo sư Trần Văn Khê. Nhân chuyến sang Việt Nam, anh t́m cho bằng được nhà cô Thúy Hoan để học đàn. "Tôi học âm nhạc Việt Nam để sau này tôi có thể dạy bạn bè học. Tôi sẽ c̣n trở lại Việt Nam và học nhiều hơn. Âm nhạc Việt Nam có một sức hấp dẫn rất riêng mà tôi chưa khám phá hết được..." - Alexis nói vậy. Marc, Pierre, Alexis và c̣n rất nhiều bạn bè người nước ngoài khác đang nghiên cứu, học hỏi về nhạc dân tộc Việt Nam, và thể hiện âm nhạc dân tộc Việt Nam một cách thân thiện, đáng yêu.

... Marc chia tay với chúng tôi cho kịp chuyến bay chiều nay để trở về Bỉ. Trong hành lư của anh có một bộ trống dân gian Việt Nam xinh xinh.

(Báo Sài G̣n Giải phóng)

RETURN TO COLUMNS PAGE