Orugi Kumiko, cô gái Nhật với cây đàn t'rưng

Từ khi t́nh cờ biết đến cây đàn t'rưng của VN, cô gái Nhật Bản Orugi Kumiko đă mê ngay và quyết định phải học cách chơi cây đàn này. Cô từng có một số buổi biểu diễn đàn t'rưng thành công cả ở Nhật Bản và VN. Mới đây, cô đă có mặt ở VN để học nâng cao khả năng tŕnh diễn đàn t'rưng.

* Kumiko này, chị đến với cây đàn t'rưng như thế nào?

- Cũng t́nh cờ thôi. Tôi gắn bó với âm nhạc ngay từ nhỏ, mẹ tôi là giảng viên thanh nhạc tại Yokohama, cách Tokyo chừng 30km, c̣n tôi theo học marimba từ khi 13 tuổi, nên lớn lên tôi thích t́m hiểu về nhạc cụ của các dân tộc. Tôi thường đến những thư viện trong thành phố, tại đây tôi biết khá nhiều nhạc cụ Trung Quốc, Indonesia... cùng những loại h́nh sinh hoạt gắn với nó. Nhưng đáng tiếc tôi không t́m được một cuốn sách nào nói về âm nhạc VN.

Măi sau này, khi đỗ vào Đại học Ngoại ngữ Tokyo, chọn khoa tiếng Việt, th́ t́nh cờ được biết đến cây đàn t'rưng. Nhưng anh có biết không (cười), cây đàn t'rưng đầu tiên mà tôi biết nó rất bé, chỉ hơn một bàn tay, tôi thấy rất lạ và tự hỏi không biết đánh nó như thế nào (sau này mới biết nó chỉ được dùng để làm quà tặng). Tôi thấy thú vị nên hỏi thầy giảng viên tiếng Việt, nhưng thầy cũng không biết nó tên ǵ và đánh như thế nào.

Măi đến kỳ nghỉ hè năm thứ nhất (1998) tôi với chín người bạn cùng lớp đến VN, tại TP Hồ Chí Minh tôi mới biết được tên gọi và nh́n thấy h́nh dáng thật của nó rất to. Đánh thử, nghe âm thanh tôi thấy mê ngay và quyết định phải học cây đàn này.

* Sinh ra và lớn lên tại một đất nước rất hiện đại, tại sao chị lại  không chọn một ngoại ngữ nào đó phổ biến hơn, chẳng hạn như tiếng Anh, hay Trung Quốc, mà lại chọn học tiếng Việt?

- Tôi không chọn tiếng Anh đơn giản v́ đă có quá nhiều người học, c̣n tiếng Trung khá gần với tiếng Nhật. Tôi chọn tiếng Việt v́ người Nhật biết đến VN từ hai cuộc chiến tranh và gần đây, thông qua các phương tiện truyền thông, VN lại được nhắc đến nhiều hơn với tư cách là một đất nước nhiều tiềm năng và đang trên đà phát triển. Đặc biệt hơn, đây c̣n là một đất nước an toàn. Mẹ của tôi cũng cho là như vậy và khuyên tôi nên chọn VN.

* Có lúc nào chị cảm thấy băn khoăn, dù chỉ là một chút thôi, về quyết định đó chưa?

- Tại sao lại phải băn khoăn nhỉ? Tôi cảm thấy hoàn toàn hài ḷng với quyết định của ḿnh. Từ khi học đại học tôi đến Việt Nam nhiều lần và tôi nhận thấy sự thay đổi sau mỗi lần đến, đặc biệt là ở Hà Nội và TP Hồ Chí Minh. Tôi sẽ ở lại Hà Nội và tiếp tục học t'rưng một thời gian nữa, sau đó sẽ vào TP Hồ Chí Minh gặp thầy Đỗ Lộc để t́m hiểu thêm và cuối cùng sẽ lên Tây Nguyên.

Tôi muốn trực tiếp được t́m hiểu loại h́nh văn hóa và âm nhạc của người Tây Nguyên gắn với cây đàn t'rưng. Chuyến đi này c̣n v́ mục đích t́m tư liệu "sống" để chuẩn bị cho luận án tiến sĩ tôi sẽ bảo vệ vào khoảng tháng 4-2006. Tôi đang ấp ủ đề tài về văn hóa âm nhạc VN thông qua cây đàn t'rưng.

* Kumiko mong muốn ǵ ở đề tài này?

- Được hiểu biết nhiều hơn về VN, về cây đàn t'rưng, tôi muốn giới thiệu cho thật nhiều người ở đất nước tôi biết đến cây đàn độc đáo này. Đă từ lâu rồi, ở Nhật cứ khi nào có cơ hội là tôi lại "tranh thủ" biểu diễn với cây đàn này. Tôi từng đánh tại trường, pḥng ḥa nhạc, tại một số nơi trong thành phố và tại cả các quán ăn VN nữa.

* Theo suy nghĩ của Kumiko th́ người Nhật có chấp nhận t'rưng như một món ăn tinh thần không?

- Có chứ, tôi tin như vậy. Cây đàn được làm từ tre nứa, mà những loại cây này cũng rất gần gũi với người dân Nhật Bản nên tôi tin âm thanh của nó sẽ rất gần gũi. Hơn nữa, tới đây khi đă nắm được nhiều thông tin hơn về cây đàn, tôi sẽ vừa đánh vừa giải thích th́ việc thưởng thức sẽ trở nên dễ dàng hơn.

Theo TT&VH-ND

RETURN TO MUSIC NEWS PAGE